念奴娇过洞庭古诗带拼音

念奴娇过洞庭古诗带拼音

《念奴娇·过洞庭》是南宋词人张孝祥的作品,全诗带拼音如下:

niàn nú jiāo · guò dòng tíng

念奴娇·过洞庭

zhāng xiào xiáng (sòng dài)

张孝祥(宋代)

dòng tíng qīng cǎo,jìn zhōng qiū,gèng wú yì diǎn fēng sè。

洞庭青草,近中秋,更无一点风色。

yù jiàn qióng tián sān wàn qǐng,zhuó wǒ piān zhōu yí yè。

玉鉴琼田三万顷,着我扁舟一叶。

sù yuè fēn huī,míng hé gòng yǐng,biǎo lǐ jù chéng chè。

素月分辉,明河共影,表里俱澄澈。

yōu rán xīn huì,miào chù nán yǔ jūn shuō。

悠然心会,妙处难与君说。

yīng niàn lǐng hǎi jīng nián,gū guāng zì zhào,gān fèi jiē bīng xuě。

应念岭海经年,孤光自照,肝肺皆冰雪。

duǎn fà xiāo sāo jīn xiù lěng,wěn fàn cāng láng kōng kuò。

短发萧骚襟袖冷,稳泛沧浪空阔。

jìn yì xī jiāng,xì zhēn běi dǒu,wàn xiàng wéi bīn kè。

尽挹西江,细斟北斗,万象为宾客。

kòu xián dú xiào,bù zhī jīn xī hé xī。

扣舷独啸,不知今夕何夕。

请注意,“沧浪”一词中的“浪”拼音为“láng”,而非“lànɡ”,以确保准确性。这首诗描绘了洞庭湖的壮丽景色,同时也寄托了作者的高尚情操和美学理想。